Truyện Bách Quỷ Tịch_tỷ lệ bóng đá world cup

  发布时间:2025-01-11 03:25:25   作者:玩站小弟   我要评论
Tin thể thao 24H Truyện Bách Quỷ Tịch_tỷ lệ bóng đá world cup。
Cảnh sát Lý Cường xuất hiện tại hiện trường gây án đã là hơn bốn giờ sáng,ệnBáchQuỷTịtỷ lệ bóng đá world cup cơn say tối qua vẫn ít nhiều còn sót lại. Nhưng khi anh vừa bước vào công việc nó lập tức tan thành mây khói. Ở hiện trường gây án phát hiện có sáu người bị hại, theo giám định sơ bộ của pháp y là do động mạch cổ bị đứt dẫn đến mất máu mà chết.

“Thảm án diệt môn, chậc chậc, cái này chắc phải có oán hận lớn cỡ nào chứ?” Nhân viên cảnh sát Tiểu Trương vừa khám nghiệm hiện trường vừa lầm bầm.

Lý Cường liếc nhìn Tiểu Trương một cái, lắc đầu nói: “Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, không được để ấn tượng đầu nhiễu loạn, toàn bộ phải lấy chứng cứ để nói, như vậy mới có thể phát hiện chân tướng ở bên dưới đó!”

Tiểu Trương thè lưỡi nói: “Biết rõ thưa thầy.”

Bày trí trong phòng đều rất ngăn nắp, Lý Cường không tìm thấy dấu vết giằng co ở trong phòng. Nhưng mà hiện trường lại đẫm máu dị thường, quả thực giống như lò sát sinh. Lúc này, một bức họa trên tường thu hút sự chú ý của cảnh sát Lý. Hiện trường có rất nhiều vết máu bắn tung toé, văng lên tường, văng lên đồ đạc, thậm chí đèn treo trên cao cũng đầy máu… Nhưng bức tranh này lại sạch sẽ lạ thường! Lý Cường nhìn chằm chằm bức tranh một hồi lâu mới hỏi Tiểu Trương: “Cậu cảm thấy bức tranh này có điểm khả nghi nào không?”

“Điểm khả nghi? Không phải chỉ là một bức tranh thôi sao, nhìn có chút tuổi đời, khả năng là danh họa đi! Cái khác tạm thời vẫn nhìn chưa ra.” Tiểu Trương nhìn Lý Cường nói.

“Cậu không thấy nó sạch sẽ quá sao?” Lý Cường hỏi lại Tiểu Trương.

“A, đúng rồi, những vết máu này giống như không bắn một giọt nào lên trên, có khả năng là do treo cao quá chăng?” Tiểu Trương nói.

“Có lẽ vậy” Lý Cường có chút đăm chiêu đáp lời.

Nhưng nguyên nhân thu hút Lý Cường nhất lại không phải cái này, là anh phát hiện bức họa này có phần quen mắt, giống như đã thấy qua ở chỗ nào, chỉ là nhất thời nghĩ không ra. Cảnh sát Lý là người thô kệch, tự nhận xét đối với nghệ thuật không có kiến thức gì, lại càng không hiểu tranh sơn dầu. Điểm mạnh lớn nhất của anh đó là khả năng ghi nhớ siêu việt, cho nên năm đó tốt nghiệp trường cảnh sát xong liền được phân đến đội cảnh sát hình sự thành phố. Việc này vừa làm liền đã 10 năm rồi, từ một cậu nhóc năm đó đến giờ đã sớm trở thành một cảnh sát nhân dân vững vàng, bình tĩnh và giàu kinh nghiệm.

Lý Cường cẩn thận quan sát bức tranh này, đây là một bức tranh đã có tuổi rồi, tranh vẽ ảnh của một gia đình tư bản niên đại năm 20, 30. Già trẻ lớn bé có 8 người. Góc bên phải bức tranh còn có một dòng chữ nhỏ ‘Triển lãm Văn Hiên tháng 04 năm 1934’.



Buổi chiều sau khi trở về đội, cảnh sát Lý lật xem một vài án cũ đã chìm xuống chưa xử lý trước đây. Lúc này mới phát hiện, mười năm trước lúc anh vừa mới vào đội, trong lúc xử lý một vụ án giết người hàng loạt lớn, trong số vật chứng ở hiện trường có bức tranh này. Án mạng có bốn người bị hại, đến nay vẫn chưa phá án.

Sự xuất hiện của bức tranh này, tựa hồ nhắc nhở bản thân vẫn còn vụ án chưa hoàn thành chờ anh đến giải quyết vậy…

Sau cuộc họp phân tích vụ án, cho ra kết quả như sau: ‘6 người bị hại trong vụ án này là người một nhà, theo thứ tự là ba, mẹ, con gái, ông nội, bà nội còn có một người cô. Chủ hộ là một thương nhân có tiếng, gia cảnh giàu có. Tính tình hiền lành, bất luận là ở thương trường hay với bạn bè đều không gây thù chuốc oán.’ Nhưng mà gia đình này lại bị ai giết chứ? Thủ pháp lại tàn nhẫn như vậy. Báo cáo khám nghiệm tử thi viết: ‘6 người bị hại đều bị vũ khí sắc bén cắt đứt động mạch cổ và yết hầu, mất máu quá nhiều mà chết. Trên người không có dấu vết vật lộn.’

“Thật là đau đầu! Không có dấu vân tay, cửa khóa trái, chẳng lẽ hung thủ tự nhiên biến mất sao?” Tiểu Trương vừa nói vừa lật tới lật lui ảnh chụp hiện trường.

Lý Cường nghe thấy Tiểu Trương nói lại cảm thấy quen thuộc như vậy, bởi vì mười năm trước anh từng nói giống như vậy. Suy nghĩ của anh bị mấy câu nói của Tiểu Trương kéo trở về mười năm trước…..

———————-

Đó là một đêm mưa to gió lớn, đội cảnh sát hình sự nhận được báo án từ người dân: ‘Trong một căn biệt thự tại số 75 đường Đông Phong xảy ra một vụ án mạng làm bốn người chết. Người bị hại là một gia đình thương gia họ Đoàn rất có tiếng ở địa phương, trong đó bao gồm ông Đoàn và vợ của ông là bà Vương, còn có con trai và con dâu, tổng cộng bốn người.’ Cảnh sát phụ trách vừa vặn chính là cảnh sát Lý vừa mới gia nhập đội hình sự không lâu!

Cảnh sát Lý vừa vào hiện trường đã bị cảnh máu me ở đây làm cho lạnh gáy rồi! Nền đất đầy máu đã sớm kết đông đặc như cháo, bốn người chết lần lượt nằm ngã trong phòng ngủ và phòng khách. Bọn họ toàn bộ đều bị vũ khí sắc bén cắt đứt động mạch cổ, mất máu nhiều mà chết, hơn nữa không có một chút dấu vết phản kháng. Cửa chính khóa chặt, cửa trong phòng khóa trái, là bị giết hay là tự sát? Câu hỏi này vẫn quanh quẩn mãi trong đầu Lý Cường.



Vụ án này là vụ án đầu tiên Lý Cường một mình điều tra và giải quyết, mới bắt đầu đã gặp phải một vụ cực kỳ quan trọng như vậy, anh cảm thấy áp lực rất lớn. Anh đem tất cả những gì học được ở trường cùng bản lãnh thầy dạy ra dùng hết, nhưng mà vụ án cũng không có chút manh mối hay đột phá nào. Một vụ án giết người trong phòng kín hoàn mỹ, cuối cùng vụ án chỉ có thể nằm ngủ trên kệ cao.

Nhưng mà vụ án này cũng trở thành một khúc mắc trong lòng Lý Cường rồi! Lúc điều tra và giải quyết vụ án này, mỗi một chi tiết anh đều nhớ như in, bao gồm tất cả bài trí ở hiện trường. Cho nên anh rất bất ngờ đối với sự xuất hiện của bức tranh kia!

Tại hiện trường án mạng bốn người năm đó, bức tranh đó bị dính một vệt máu lớn, sau khi làm giám định DNA xong được coi như là vật chứng quan trọng mà cất giữ trong phòng vật chứng. Mà sau đó Lý Cường nhớ rất rõ rang, tháng 02 năm 07 phòng tang chứng bị cháy, dẫn đến vật chứng từ năm 03 đến 06 toàn bộ đều bị thiêu hủy. Bức tranh này đáng lẽ cũng nằm trong số đó chứ? Nhưng mà tại sao bây giờ nó lại ở đây?

Theo phát hiện của hiện trường không rút ra được bất kỳ dấu vết nào khác ngoại trừ bốn người bị hại, phòng giám chứng cũng không hề lấy ra được thứ gì có ích trên bức tranh. Trên bề mặt bức tranh năm đó bị dính một lượng máu lớn, nhưng hiện tại lại không mảy may có chút dấu vết. Theo mạch phá án thông thường, sự xuất hiện của bức tranh này cũng không nhất định là đầu mối quan trọng của vụ án giết người, nhưng bởi vì đây là vật chứng quan trọng của vụ án bốn người chết mười năm trước đây. Điều này làm cảnh sát Lý càng thêm lưu ý.

“Nhất định là có người xử lý qua, nhưng mà làm sao bức tranh lại ra khỏi phòng vật chứng được?” Cảnh sát Lý nhìn bức tranh sơn dầu trước mắt khốn khổ suy nghĩ, thật là nghĩ mãi không xong mà! Đối với việc phòng vật chứng bị cháy năm đó cũng chỉ là sự cố ngoài ý muốn đơn thuần, không có bất kỳ người nào gây ra. Vụ án một lần nữa lâm vào bế tắc, Lý Cường thật sự sợ là lại giống vụ án mười năm trước trở thành vụ án không thể nào phá được.

Qua 2 giờ sáng… reng… reng… tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên. Lý Cường mơ mơ màng màng nhận điện thoại: “Alo, là tôi, xảy ra chuyện gì? Cái gì? Tôi lập tức chạy qua!” Chỉ thấy anh hốt ha hốt hoảng mặc đồng phục cảnh sát vào, bước nhanh ra cửa, ba chân bốn cẳng bước tới trước xe, nhanh chóng khởi động xe chạy thẳng tới cục cảnh sát.

Cảnh sát Lý bước vào phòng vật chứng cục cảnh sát thành phố, nhìn thấy nhân viên cảnh sát trực ban Vương Lỗi ngã ngửa trên ghế, động mạch cổ và khí quản của anh ta đều bị cắt đứt. Một lượng máu lớn trào ra, bắn tung tóe một màu đỏ tươi đầy trên tường, nhìn qua có vẻ cực kỳ ghê rợn. Lúc này Tiểu Trương cùng các nhân viên nghiệp vụ khác đã bắt đầu khám nghiệm hiện trường.

“Tình hình thế nào?” Cảnh sát Lý trấn định hỏi Tiểu Trương.

相关文章

最新评论